Mỗi người lao động cần hiểu rằng, trang thiết bị bảo hộ không phải là vật trang trí, và các quy tắc an toàn không phải là rào cản công việc. Các địa phương đều chuyển từ huấn luyện an toàn lý thuyết sang các buổi diễn tập xử lý sự cố thực tế. NLĐ được chứng kiến hậu quả của việc thiếu trách nhiệm qua các mô phỏng, từ đó hình thành phản xạ tuân thủ kỷ luật. Chính sách khuyến khích doanh nghiệp lắng nghe tâm tư NLĐ qua các buổi đối thoại định kỳ. Khi quyền lợi được đảm bảo, NLĐ sẽ tự thấy có trách nhiệm hơn trong việc giữ gìn tài sản và uy tín của doanh nghiệp. Siết chặt việc thực hiện bồi thường nếu NLĐ làm hư hỏng thiết bị do lỗi chủ quan hoặc thiếu trách nhiệm. Việc "đánh" vào kinh tế là biện pháp cuối cùng nhưng hiệu quả để răn đe các hành vi cẩu thả.
Doanh nghiệp phải xây dựng hệ thống quy tắc an toàn nghiêm ngặt, chi tiết cho từng vị trí việc làm. Kỷ luật phải được thực thi không ngoại lệ: bất kỳ hành vi vi phạm nào, từ việc không sử dụng đồ bảo hộ (PPE) đến việc vận hành máy sai quy trình, đều phải bị đình chỉ công việc ngay lập tức để đào tạo lại. Thứ hai, tăng cường giám sát đa tầng. Tại các tỉnh phía Nam, nơi có nhiều nhà máy quy mô hàng chục nghìn công nhân, việc giám sát thủ công là không đủ. Cần áp dụng công nghệ giám sát thông minh như camera AI nhận diện hành vi nguy hiểm hoặc hệ thống thẻ từ kiểm soát khu vực hạn chế. Đồng thời, mạng lưới an toàn vệ sinh viên phải được trao quyền thực chất – họ chính là những "cảnh sát an toàn" tại hiện trường, có quyền yêu cầu dừng sản xuất nếu thấy nguy cơ hiện hữu.
Siết chặt kỷ luật từ phía doanh nghiệp là "điều kiện cần", nhưng sự tự giác của người lao động mới là "điều kiện đủ". Người lao động phía Nam cần được giáo dục để hiểu rằng: Kỷ luật lao động là chiếc phao cứu sinh của chính họ. Các chương trình huấn luyện ATVSLĐ cần được tổ chức thường xuyên, thực chất, tránh tình trạng "vừa làm vừa học" hay làm cho có lệ để đối phó với cơ quan chức năng. Những buổi chia sẻ về các vụ tai nạn thực tế, những bài học về "nỗi đau của người ở lại" sẽ có tác động mạnh mẽ hơn bất kỳ văn bản khô khan nào. Khi công nhân hiểu rằng một giây sơ sẩy có thể đánh đổi bằng cả tương lai gia đình, họ sẽ tự giác tuân thủ kỷ luật mà không cần sự giám sát thường trực.
Trong quá trình hội nhập, Việt Nam phải chấp hành nghiêm ngặt các tiêu chuẩn lao động, trong đó có tiêu chuẩn an toàn, vệ sinh lao động của Tổ chức lao động quốc tế, Tổ chức tiêu chuẩn hóa quốc tế và trong các hiệp định thương mại thế hệ mới. Đặc biệt trong bối cảnh cuộc cách mạng 4.0 mức độ cạnh tranh trong nền kinh tế cũng ngày càng quyết liệt…Tất cả điều này sẽ tạo áp lực làm thế nào để người lao động, doanh nghiệp đảm bảo tốt nhất công tác an toàn vệ sinh lao động.
Bình luận