Giữa đường đua phim Tết 2026, Mùi Phở chọn một lối đi không ồn ào kỹ xảo hay giật gân tình tiết, mà trở về với căn cốt gia đình Việt. Bộ phim của đạo diễn Minh Beta mang đến trải nghiệm điện ảnh nhiều “tầng” hương vị: có tiếng cười duyên dáng, có nước mắt lặng lẽ, có những phút giây khiến khán giả phải… lo cho một người bố quá thương con nhưng lại không biết cách yêu đúng.
Tác phẩm xoay quanh gia đình đa thế hệ của ông Mùi (NS Xuân Hinh thủ vai) – chủ một hàng phở gia truyền nổi tiếng. Nỗi trăn trở lớn nhất của ông không phải tiền bạc, mà là truyền nghề. Khi ông quyết định chọn cháu trai nối nghiệp, mâu thuẫn lập tức bùng nổ, kéo theo những va chạm chồng chất giữa các thế hệ trong gia đình.
Nhưng “Mùi Phở” không chỉ là câu chuyện giữ nghề. Đó là hành trình đi tìm tiếng nói chung giữa yêu thương và kỳ vọng.
Cấu trúc vững vàng, nhịp kể “chắc tay”
Điểm mạnh đầu tiên của phim nằm ở cấu trúc kịch bản. Mâu thuẫn không bị lạm dụng để tạo ồn ào mà được xây dựng như một nhịp cầu dẫn đến hòa giải. Sự tham gia chắp bút của Kay Nguyễn và Cù Trọng Xoay giúp câu chuyện giữ được độ tỉnh táo, vừa đủ kịch tính nhưng không nặng nề.
Mỗi nhân vật đều có nền tảng tâm lý rõ ràng. Ông Mùi không phải mẫu gia trưởng đơn thuần. Ông là người từng trải qua thời cơm áo thiếu thốn, dày công gây dựng thương hiệu phở bằng mồ hôi và lòng tự trọng. Mong muốn truyền nghề của ông xuất phát từ nỗi sợ con cháu phải chịu cảnh cơ cực như mình từng trải.
Ở phía đối diện, con trai Mẫn (Phạm Tiến Lộc) muốn theo đuổi hội họa, con dâu Trinh (Thu Trang) không muốn con mình gắn bó với gian bếp, con gái Mai (Hà Hương) và con rể Giang (Cường Cá) cũng có những tổn thương âm thầm. Những bất đồng ấy được đẩy lên cao trào nhưng luôn có những “nhịp nghỉ” hài hước, giúp tổng thể phim mềm mại, dễ tiếp cận.
111 phút phim trôi qua với nhịp độ hợp lý: căng – lắng – bật cười – xúc động. Đó là sự tiết chế cần thiết cho một phim gia đình dịp Tết.
Khoảng cách thế hệ – nhìn bằng ánh mắt cảm thông
Khoảng cách thế hệ là đề tài quen thuộc, nhưng “Mùi Phở” chọn cách tiếp cận tinh tế. Đạo diễn Minh Beta không đứng hẳn về phía người già hay người trẻ. Ông Mùi có lý lẽ của ông; các con cũng có ước mơ riêng.
Phim đặt ra câu hỏi: Liệu tình yêu thương nếu đi kèm áp đặt có còn là yêu thương? Và liệu tự do cá nhân có thể tồn tại tách rời trách nhiệm gia đình?
Nhân vật Sá Sùng (Bảo Nam) trở thành “điểm tựa” cảm xúc đặc biệt. Cậu bé ngoan ngoãn, quan sát tinh tế, đôi khi nói ra những điều người lớn không dám nói. Sá Sùng không đại diện cho thế hệ nổi loạn, mà là thế hệ biết lắng nghe và thấu hiểu – một cầu nối tự nhiên giữa ông và bố mẹ.
Thông điệp “Tha thứ và hòa giải” được thể hiện rõ ràng nhưng không giáo điều. Gia đình ông Mùi chỉ thực sự thay đổi khi mọi người chịu ngồi lại với nhau, thừa nhận tổn thương và học cách buông bớt cái tôi.
Diễn xuất của những gương mặt “thực lực”
Linh hồn của phim nằm ở phần diễn xuất, đặc biệt là màn hóa thân của Xuân Hinh. Với lối thoại câu dài, nhấn nhá vần điệu đặc trưng, ông tạo nên những tràng cười duyên dáng. Nhưng điều đáng giá hơn là những khoảnh khắc lặng – khi ánh mắt ông Mùi chùng xuống, khi ông bất lực trước khoảng cách với con.
Khán giả vừa thương, vừa giận, vừa lo cho những quyết định của ông.
Sự tái hợp với Thanh Thanh Hiền mang lại tương tác giàu cảm xúc. Hà Hương và Phạm Tiến Lộc giữ được “độ nén” cần thiết cho những phân đoạn nội tâm. Diễn viên nhí Bảo Nam tạo thiện cảm nhờ nét diễn hồn nhiên, giọng nói sáng và khả năng nhập tâm tốt.
Ở tuyến hài, Thu Trang thể hiện cá tính mạnh mẽ của con dâu Trinh, tung hứng ăn ý cùng BB Trần và Ngọc Phước. Sự kết hợp giữa dàn diễn viên Bắc – Nam tạo nên không khí đa sắc, gần gũi với khán giả cả nước.
Âm nhạc: Ngũ cung và hơi thở đương đại
Âm nhạc là một “gia vị” đáng kể của phim. Những màn hát chầu văn, hát xẩm của Xuân Hinh gợi lại không gian văn hóa Bắc Bộ. Ca khúc OST “Mùi Ký Ức” mang âm hưởng ngũ cung, gợi cảm giác hoài niệm.
Phần âm nhạc có sự tham gia của Christian Dinh Gulino – nhà sản xuất từng hợp tác với Sam Smith, Jessie J – cùng các tên tuổi Việt như Hồ Hoài Anh, Hứa Kim Tuyền, Masew. Sự kết hợp giữa chất dân gian và phối khí hiện đại tạo nên bản sắc riêng, vừa truyền thống vừa hợp thị hiếu giới trẻ.
Một bộ phim văn hóa chỉn chu
Điểm nổi bật của Mùi Phở là cách cài cắm yếu tố văn hóa Việt. Hát xẩm, chầu văn, tranh Đông Hồ, tín ngưỡng thờ Mẫu… xuất hiện vừa đủ, không phô trương. Bối cảnh phố cổ Hà Nội được đầu tư công phu, đại cảnh lễ hội phở tái hiện quy trình ninh nước dùng, chuẩn bị nguyên liệu, gợi niềm tự hào về nghề truyền thống.
Phim mất gần một năm hậu kỳ với sự cố vấn dựng phim của Hàm Trần và Vũ Khắc Tuận, cho thấy sự đầu tư nghiêm túc. Phần hình ảnh được chăm chút, màu sắc ấm áp, phù hợp không khí sum họp ngày Tết.
Không khí rộn ràng cho đại gia đình
“Mùi Phở” mang âm thanh quen thuộc của đời sống Việt: tiếng rao, tiếng chào hỏi, tiếng còi xe máy, tiếng bát đũa va nhau trong bữa cơm đông đủ. Những “khẩu chiến” gia đình, những bữa ăn sum họp tạo nên sợi dây đồng điệu mạnh mẽ.
Khán giả ở bất kỳ độ tuổi nào cũng dễ tìm thấy hình bóng gia đình mình trong đó: một người bố cứng rắn nhưng nhiều nỗi lo, một người mẹ dung hòa, những đứa con khao khát được lắng nghe.
Khóc, cười và… lo cho một người bố
Điều đọng lại sau cùng không phải là mâu thuẫn truyền nghề, mà là nỗi trăn trở của một người cha sợ mình trở nên lạc hậu trong chính ngôi nhà mình gây dựng. Bộ phim khiến người xem bật cười vì những câu thoại duyên dáng, rồi lặng đi khi nhận ra: đôi khi bố mẹ cũng cô đơn trong tình yêu thương của chính họ.
Khởi chiếu từ mùng 1 Tết Bính Ngọ 2026, “Mùi Phở” không chỉ là lựa chọn giải trí đầu năm mà còn là lời nhắc dịu dàng về giá trị gia đình.
Một bộ phim “đậm mùi” Việt Nam – đủ ấm để xoa dịu, đủ chân thành để chạm tới trái tim.
Bình luận