Điển hình là trường hợp nam thanh niên 20 tuổi, diễn biến bệnh xuất hiện thương tổn sẩn đỏ, sẩn có mụn nước, ngứa nhiều ở tay, chân. Bệnh nhân tắm lá, đắp lá, thương tổn không giảm, xuất hiện thêm thương tổn mới, một số thương tổn có bọng nước trên nền sẩn đỏ.
Trường hợp khác là bệnh nhân nữ, 50 tuổi diến biến bệnh 2 tuần, xuất hiện các dát, sẩn đỏ, một số thương sẩn có mụn nước ở bề mặt, thương tổn tăng dần số lượng, ngứa nhiều ở cẳng tay, chân và rải rác vùng thắt lưng bụng. Khai thác tiền sử nhà có nuôi 2 con chó. Bệnh nhân tự ra hiệu thuốc mua thuốc bôi không rõ loại, thương tổn không giảm, ngứa nhiều, thêm thương tổn da mới.
Hoặc 1 trường hợp nữa là một bệnh nhi 7 tuổi , diễn biến bệnh 7 ngày, thương tổn sẩn đỏ, sẩn có mụn nước nhiều ở tay chân, mông, rải rác ở thân mình. Gia đình tự bôi thuốc, thương tổn có giảm ngứa, song vẫn xuất hiện thương tổn mới. Nhà có nuôi chó + mèo.
Ở những trường hợp có phản ứng mạnh, vùng da quanh sẩn có thể viêm tấy đỏ lan tỏa, thậm chí hình thành bọng nước trên nền da đỏ. Thương tổn thường gặp ở các vùng da hở như tay, chân, đôi khi có thể lan rộng ra toàn thân ở những trường hợp nặng. Người mắc bệnh thường cảm thấy rất ngứa, châm chích, gây ảnh hưởng đến sinh hoạt và chất lượng cuộc sống.
Một số bệnh nhân cho biết đã quan sát được con bọ chét có kích thước rất nhỏ, màu đen hoặc hơi nâu đỏ, không có cánh, có khả năng nhảy rất nhanh ở trên da và môi trường xung quanh như sàn nhà, ga giường, thảm và ở vật nuôi. Song đa số bệnh nhân và người nhà bệnh nhân không nhận biết được căn nguyên gây bệnh, không loại trừ được căn nguyên khiến bệnh không khỏi, thương tổn xuất hiện nhiều thêm.
Bên cạnh đó, việc tự ý điều trị bằng các loại thuốc không rõ nguồn gốc hoặc áp dụng phương pháp dân gian không phù hợp có thể làm tăng nguy cơ nhiễm trùng da khu trú hoặc lan tỏa, khiến tình trạng bệnh trở nên phức tạp hơn.
Bọ chét đốt người, để hút máu ngây bệnh sẩn ngứa, ở Việt Nam thường gặp bọ chét chó và bọ chét mèo. Thương tổn là các sẩn huyết thanh, kích thước 1-2mm, gờ cao hơn mặt da, đỉnh chóp sẩn có mụn nước nhỏ, rất ngứa. Những trường hợp phản ứng mạnh có thể thấy hiện tượng viêm tấy đỏ lan toả xung quanh sẩn. Thương tổn thường gặp ở phần da hở hoặc ở những vùng da tiếp xúc trực tiếp với con vật khi người ta ôm, bế chúng như: Vùng cổ, mặt, tay, chân, vùng quanh thắt lưng. Ngoài ra bọ chét có thể là vật chủ trung gian truyền một số bệnh. Bọ chét phương Đông (Xenopsylla cheopis) truyền một số bệnh dịch, bệnh sốt kéo dài từ chuột sang người. Bọ chét mèo và chó truyền bệnh sán dây từ vật chủ này sang vật chủ khác…
Việc hiểu biết về các loài bọ chét là rất quan trọng, giúp chúng ta nắm được sự phân bố của chúng trên thể giới, mật độ, khả năng gây bệnh và truyền bệnh của chúng. Bọ chét bào gồm nhiều loài như: Bọ chét mèo (Ctenocephalides felis), bọ chét chó (Ctenocephalides canis), bọ chét người (Pulex irrtans), bọ chét chuột miền Bắc (Nosospsyllus fasciatus), bọ chét phương Đông (Xenopsylla cheopis)… trong đó bọ chét chó, mèo là hay gặp nhất ở nước ta. Bọ chét trưởng thành có kích thước nhỏ, dài khoảng 1,5-3,3mm, màu đỏ thẫm hoặc đen, đôi chân sau thay đổi, dài, to mập để nhảy. Bọ chét trưởng thành có thể nhảy cao đến 18 cm và xa đến 33cm. Thân chúng dẹt ở hai bên, lưng có những gai hướng về phía sau làm hoạt động của chúng chỉ tiến về phía trước xuyên vào lông, tóc của vật chủ và giúp. Bọ chét trưởng thành tồn tại ở trong kén cho đến khi gặp vật chủ thích hợp./.
Bình luận