Khán giả nhớ đến anh bởi sự chỉn chu, kỷ luật, vẻ ngoài được ví như một “thái tử” của làng giải trí, nhưng cũng bởi sự chân thành, hài hước và đôi khi là một chút vụng về rất đời thường.
Sau hơn mười năm làm nghề, Isaac vẫn lặng lẽ bước đi theo cách riêng của mình: không ồn ào, không vội vã, nhưng chưa bao giờ ngừng chinh phục những giới hạn mới. Điều gì đã tạo nên con người ấy? Vì sao, sau rất nhiều năm, anh vẫn luôn lựa chọn sự bền bỉ thay vì những bước đi thật nhanh? Và giấc mơ lớn nhất của Isaac lúc này là gì?
Bình luận