Văn bản hợp nhất quy định rõ phạm vi áp dụng đối với cơ quan cấp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa (C/O), thương nhân và các tổ chức, cá nhân liên quan đến hoạt động xuất nhập khẩu. Đồng thời, hệ thống khái niệm như: hàng hóa có xuất xứ, không có xuất xứ… được chuẩn hóa nhằm đảm bảo cách hiểu thống nhất trong thực thi.
Một trong những nội dung trọng tâm là quy định tiêu chí xác định xuất xứ hàng hóa. Theo đó, hàng hóa được coi là có xuất xứ nếu thuộc một trong hai nhóm: có xuất xứ thuần túy (như nông sản trồng, thu hoạch trong nước, khoáng sản khai thác…) hoặc không thuần túy nhưng đáp ứng các tiêu chí như hàm lượng giá trị khu vực tối thiểu 40% hoặc chuyển đổi mã số hàng hóa. Đáng chú ý, văn bản cho phép doanh nghiệp linh hoạt lựa chọn phương pháp tính RVC (trực tiếp hoặc gián tiếp), nhưng phải áp dụng nhất quán trong suốt năm tài chính. Đồng thời, quy định về “cộng gộp” xuất xứ giữa các nước thành viên giúp doanh nghiệp tận dụng nguyên liệu trong khu vực để đáp ứng tiêu chí xuất xứ, qua đó nâng cao khả năng hưởng ưu đãi thuế quan.
Bình luận